Đã qua rồi, rất lâu từ thời còn đi học, hiện nay công việc của tôi là quản trị cho một website của công ty may đồng phục. Gần đây thấy nhân viên kinh doanh nói nhiều đến việc may đồng phục cho các trường, chợt nhớ về chuyện xưa, nhớ về những bộ đồng phục.
Thời học sinh của ai cũng có những kỉ niệm, có thể nói là những kỉ niệm vui nhất của cuộc đời, bởi đó là những quãng thời gian vô tư nhất, trong sáng nhất trong đời mỗi người. Đúng vậy, kỉ niềm thì có nhiều, khó mà có thể kể hết, nhưng trong bài này nói về đồng phục học sinh tôi xin phép kể về những kỉ niệm liên quan về đồng phục.
Thời của chúng tôi, đồng phục là những bộ quần xanh áo trắng, là những chiếc áo trắng màu vàng, là những chiếc quần xanh màu đất, đó là bởi vì thời đó còn nghèo, đời sống chưa cao, nhưng chúng tôi không bận tâm nhiều bởi thằng nào cũng vậy, đứa nào cũng thế thôi. Lâu lâu có đứa được may đồ mới nhìn chói hết cả mắt thế là cả nhóm túm lại làm cho nó cũ vậy là lại giống nhau, có thằng khóc nhưng có nhiều đứa cười, nhưng cuối cùng thì tất cả đều quần quật vui đùa trong giờ ra chơi.
Nhớ về ngày xưa xong lại ngẫm về hiện tại. qua báo, qua các phương tiện thông tin, quan internet tôi đọc được ở đâu đó có những bộ đồng phục bằng cả một tạ thóc của người nông dân, ở trường nào đó Ban Giám Hiệu không yêu cầu may đồng phục nhưng cô giáo chủ nhiệm vẫn bắt buộc học sinh phải may áo mới, ở đâu đó có những bậc cha mẹ phải lo lắng mỗi khi mùa tựu trường đến chỉ vì lo cho con em mình có bộ đồng phục...
Thế rồi lại nhớ về ngày xưa, đồng phục thì mỗi nhà tự may, không may được thì đi xin, mặc đồ cũ. tôi nhớ mình đã phải mặc những bộ quần áo đi học cũ của người anh họ mình suốt 3 năm, tôi nhớ thằng bạn cả 2 năm học chỉ có một bộ quần áo duy nhất, tôi nhớ nhỏ bạn ngồi bên cạnh tôi vui vẻ thế nào khi nó được tặng bộ quần áo dài cũ của chị họ, tôi nhớ nhiều lắm...
Ngày hôm nay, trường không cho phụ huynh tự may đồng phục nữa, họ bắt buộc phải đóng tiền để nhà trường may cho đồng bộ, tôi đọc được ở đâu đó bài báo nói về việc nhà trường ăn chiết khấu, tôi đọc được mẩu tin về việc người phụ trách may đồng phục cho học sinh cố tình kê cao giá với lí do gây quỹ cho nhà trường, tôi cũng đọc được khá nhiều.
Tôi tự hỏi ý nghĩa thực sự của đồng phục học sinh là gì, của việc may đồng phục học sinh để làm gì? Tôi được nghe đó là để cho việc phân biệt giàu nghèo không còn tồn tại trong nhà trường, để cho tinh thần đoàn kết trong trường được nâng cao...tôi được nghe nhiều lắm. Nhưng những cái tôi thấy cũng không ít khi tôi thấy rằng, có những người thấy lợi mà quên đi những điều tốt đẹp đó, sẵn sàng làm nhiều việc chỉ để thu lợi cho bản thân...Có thể họ biết trẻ em là tương lai của đất nước, là mầm sống của loài người, và chúng vô tư biết bao nhiêu... nhưng họ bỏ qua tất cả.
Thế rồi lại nhớ về ngày xưa, đồng phục thì mỗi nhà tự may, không may được thì đi xin, mặc đồ cũ. tôi nhớ mình đã phải mặc những bộ quần áo đi học cũ của người anh họ mình suốt 3 năm, tôi nhớ thằng bạn cả 2 năm học chỉ có một bộ quần áo duy nhất, tôi nhớ nhỏ bạn ngồi bên cạnh tôi vui vẻ thế nào khi nó được tặng bộ quần áo dài cũ của chị họ, tôi nhớ nhiều lắm...
Ngày hôm nay, trường không cho phụ huynh tự may đồng phục nữa, họ bắt buộc phải đóng tiền để nhà trường may cho đồng bộ, tôi đọc được ở đâu đó bài báo nói về việc nhà trường ăn chiết khấu, tôi đọc được mẩu tin về việc người phụ trách may đồng phục cho học sinh cố tình kê cao giá với lí do gây quỹ cho nhà trường, tôi cũng đọc được khá nhiều.
Tôi tự hỏi ý nghĩa thực sự của đồng phục học sinh là gì, của việc may đồng phục học sinh để làm gì? Tôi được nghe đó là để cho việc phân biệt giàu nghèo không còn tồn tại trong nhà trường, để cho tinh thần đoàn kết trong trường được nâng cao...tôi được nghe nhiều lắm. Nhưng những cái tôi thấy cũng không ít khi tôi thấy rằng, có những người thấy lợi mà quên đi những điều tốt đẹp đó, sẵn sàng làm nhiều việc chỉ để thu lợi cho bản thân...Có thể họ biết trẻ em là tương lai của đất nước, là mầm sống của loài người, và chúng vô tư biết bao nhiêu... nhưng họ bỏ qua tất cả.
Hải Ninh
